Những ngày nắng đổ lửa trên miền biên viễn thành phố Đà Nẵng, có một công trường đặc biệt thi công ngày đêm. Từ những bãi đất trống, hình hài của những ngôi trường tương lai đã rõ nét.
Làm khẩn trương ngày đêm
Con đường dẫn vào các xã vùng cao A Vương, Tây Giang, Đắc Pring, Hùng Sơn, La Dêê và La Êê (thành phố Đà Nẵng) những ngày này như bị nung chảy dưới cái nắng gắt gao của miền Trung. Đường gập ghềnh, quanh co, nhiều đoạn chỉ vừa đủ cho một chiếc xe tải nhỏ len lỏi giữa một bên là vách núi dựng đứng, một bên là vực sâu mây phủ. Tiếng máy trộn bê tông vang rền, hòa lẫn tiếng cuốc xẻng và tiếng gọi nhau của các cán bộ, chiến sĩ thuộc Bộ Chỉ huy Quân sự thành phố Đà Nẵng.

Thi công xuyên đêm để kịp tiến độ
ẢNH: MẠNH CƯỜNG
Tại công trường ở xã A Vương, khi mặt trời vừa nhô lên khỏi đỉnh núi, những người lính đã bắt đầu một ngày làm việc mới. Người trộn vữa, người vận chuyển gạch, người dựng cốt pha… nhịp nhàng như một cỗ máy.
“Ở đây, nắng không giống dưới xuôi. Nắng rát, khô, gió thổi nóng hầm hập. Nhưng nghĩ đến việc sớm có trường cho các em, chúng tôi lại có thêm động lực”, một chiến sĩ trẻ vừa quệt mồ hôi vừa cười hiền nói.
Ở vùng biên này, một ngôi trường không chỉ là nơi học chữ, mà còn là nơi giữ chân những đứa trẻ ở lại với bản làng. Nhưng để xây dựng được một trường, thật cam go. Mỗi chuyến xe chở vật liệu là một hành trình đầy thử thách. Có những đoạn đường lầy lội sau cơn mưa rừng, xe phải dừng lại giữa chừng, người và hàng cùng “vật lộn” để vượt qua.
📌 Bài viết này được đóng góp bởi người dùng và bản quyền thuộc về người dùng đã xây dựng bài viết. Bản quyền thuộc về tác giả gốc và chỉ dùng cho mục đích học tập và giao tiếp. Nếu có bất kỳ vi phạm nào, vui lòng liên hệ với chúng tôi để xóa nó.










